IndexĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi Người gửi Thời gian
Hội thảo Du học ĐH James Cook Singapore tháng 11-2014 trangduhocvip Tue Oct 21, 2014 3:40 pm
Hội thảo Du học ĐH James Cook Singapore tháng 11-2014 trangduhocvip Tue Oct 21, 2014 2:54 pm
Hội thảo Du học Úc 2014 - Đại học James Cook Brisbane trangduhocvip Tue Aug 05, 2014 3:00 pm
Samsung Galaxy Tab 4 7.0 có giá 6 triệu đồng tại Việt Nam banmaylamkem Thu Jul 31, 2014 3:43 pm
Giới thiệu về Chương trình du học Nhật Bản vừa học vừa làm 2014 banmaylamkem Thu Jul 31, 2014 3:26 pm
Hội thảo Du học ngành kép tại Đại học James Cook Singapore trangduhocvip Mon Jul 28, 2014 8:39 am
Hội thảo ĐH James Cook Singapore kết nối du học Singapore và Úc trangduhocvip Mon Jul 28, 2014 8:38 am
Hội thảo: Du học với tương lai tươi sáng tại Học viện MDIS Singapore trangduhocvip Mon Jul 14, 2014 8:41 am
Tuyển sinh du học Nhật Bản 2015 đợt nhập học tháng 1 vietsse19 Sat Jul 12, 2014 10:09 am
Phỏng vấn học bổng-Đại học La Trobe Úc 2014 trangduhocvip Wed Jul 09, 2014 8:37 am
Hội thảo du học Úc, chi phí thấp tại Học viện IIBIT trangduhocvip Thu Jul 03, 2014 9:51 am
Du học Nhật Bản vừa học vừa làm 2014 vietsse19 Mon Jun 02, 2014 3:23 pm
Hội thảo du học Trường đại học James Cook Singapore trangduhocvip Fri May 09, 2014 10:15 am
Du học Nhật Bản Tuyển sinh kỳ nhập học tháng 10.2014 vietsse19 Tue Apr 29, 2014 10:16 am
Tuyển sinh du học Nhật Bản 2014 đợt nhập học tháng 10 vietsse19 Fri Mar 21, 2014 9:18 am


 

 Một cách nhìn khác về chuyện đòn roi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp




Gia nhập : 01/01/1970
Điểm đóng góp : 0
Con vật yêu thích: :
Mức độ vi phạm diễn đàn: :
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Một cách nhìn khác về chuyện đòn roi   Tue Jan 05, 2010 11:59 pm

(TT&VH) - Dạo
gần đây, sau những thông tin đáng buồn về chuyện các thầy cô giáo dùng
nhục hình đối với học sinh, dư luận lại phải nghe những thông tin về
chuyện trò dùng bạo lực với thầy. Học đường trở thành chốn náo loạn hơn
bao giờ hết. Tôi rất buồn... Học đường ơi học đường, khác quá nhiều rồi
ư?


Hồi
nhỏ, tôi đọc cuốn “Bút nghiên” của nhà văn Chu Thiên. Đây là cuốn tiểu
thuyết đầu tiên tôi được xem, và xem cho kỳ hết. Tôi thích cuốn truyện
này vì nó miêu tả một cách chân thực cái sự học. Cậu bé Tâm ham chơi,
đi học bị đánh đòn, khóc. Nhưng vì xấu hổ với bạn bè, vì sợ bị phạt
(toàn những trò “ghê rợn” như: chui qua háng, quét sân trường...), cậu
đã cố gắng học. (Cái tuổi thơ của cậu bé ấy giống tôi đến gần 90%, cũng
bạn bè, cũng ruộng lúa, cũng nghịch, cũng nhõng nhẽo...) Rồi cậu lớn
hơn một chút, ngôi làng nhỏ và ông đồ không còn đủ chữ cho cậu học. Cậu
phải đi xa, hằng chiều cậu ra ngồi ngoài sân nhà thầy, nhìn về con
đường đến hút nẻo, nhớ nhà da diết. Nhưng cậu phải học, quan trọng là
thế, không thì sẽ bị thầy mắng, đánh đòn, cứ thế mà cậu khôn dần ra,
rồi yêu luôn cả sự học lúc nào không biết...



[You must be registered and logged in to see this image.]

Phạt
học trò luồn qua háng nếu viết chữ sai – một hình phạt “khắc nghiệt”
của thầy đồ xưa, tất nhiên không còn thích hợp với thời nay. Ảnh: Tranh
khắc của H.Oger


Xin lỗi, tôi
tóm tắt phần đầu cuốn “Bút nghiên”, nhưng có chủ ý nhấn mạnh: vì đòn
roi của những người thầy, vì những lời trách mắng của mấy ông đồ mà cậu
học trò khôn lớn!


Tôi
cũng lớn lên với những đòn roi như thế! Lúc vỡ lòng, tôi học thêm người
anh của mình, bị “khẽ tay” (đánh thước kẻ vào tay) thường xuyên vì viết
chữ xấu, mà khẻ chụm các đầu ngón lại mới kinh hãi! Vậy mà chả bao giờ
ba mẹ tôi có ý kiến. Hôm nào thấy mắt tôi đỏ, ba mẹ tôi hỏi: “Tội gì?
Mấy khẻ?”. Vậy rồi thôi...


Lớp
1, 2, 3, 4, 5 không năm nào mà tôi không bị các cô quất ra trò. Khi đó
tôi học rất giỏi, rất ít phạm lỗi. Cho nên đôi khi dù là một lỗi nhẹ,
tôi cũng sẽ bị các cô phạt. Chính những người cô của ngày đầu đi học ấy
đã uốn nắn tôi vào con đường nề nếp. Các cô có thể dùng một cây thước
to, một lời trách cứ, hình phạt úp mặt vào tường, hay xin lỗi trước cả
lớp... Với tôi và gia đình, sự nghiêm khắc ấy chính là tình thương.


Thế
đó, thế mà tôi lớn, hồn nhiên mà lớn. Cái câu “thương cho roi cho vọt,
ghét cho ngọt cho bùi”, tôi dưỡng trong tim từ nhỏ, đơn giản bằng những
gì tôi “chịu”, và những gì tôi “được”...


Trong
chuyện đòn roi, tôi có một kỷ niệm thật buồn. Lúc tôi học lớp 6, thành
phố tôi ở có một vụ xử hi hữu: trò đâm thầy, mà đó lại là người thầy
tôi rất yêu quí. Số là thầy có “xử” một thằng học trò vì nó không thuộc
bài gì đó mấy chục khẽ tay. Thằng nhóc “nuôi hận” về mách ba mách chú,
đến chiều đó, khi thầy tôi đứng dạy võ (thầy có nghề võ), chú của thằng
học trò xách dao lẻn đến bên đâm vào hông thầy. Cũng may, thầy có võ
tránh kịp nên không nặng lắm.


Bây
giờ, đọc tâm sự của những người thầy, vì không chịu nổi sự mất đạo đức
của học trò mà đã dùng hình phạt nặng, để rồi bây giờ họ day dứt, không
chỉ cho sự nóng giận, mất bình tĩnh của bản thân, mà còn vì bất lực
trước một nền đạo đức học đường đang xuống cấp. Phụ huynh, học sinh, dư
luận, báo chí lên tiếng bênh vực tụi học trò, nhưng có ai thương cho
những người thầy đang phải đấu tranh cô độc vì cái tâm, thậm chí là vừa
đấu tranh, vừa sợ hãi? Giữa những người thầy thiếu kiềm chế, dùng hình
phạt với học trò và những người thầy dễ dãi “vô cảm” ở chốn học đường,
hoặc bị đồng tiền chi phối, thì cái nào đáng lo hơn?



nhiên, thời ngày nay khác với thời các ông đồ “gõ đầu trẻ” thuở xưa,
các thầy cô cũng như học trò đều là “công dân”, cần sống và làm việc
theo pháp luật, và không ai có quyền dùng nhục hình với người khác,
nhất là với trẻ “vị thành niên”. Tuy nhiên, cũng không vì thế mà thầy
cô không có quyền “phạt” trò. Vấn đề là hình thức “phạt” như thế nào để
đạt được hiệu quả răn đe mà không làm tổn thương tinh thần, thể xác của
các em.

[You must be registered and logged in to see this link.]




Chữ ký của
Về Đầu Trang Go down




Gia nhập : 01/01/1970
Điểm đóng góp : 0
Con vật yêu thích: :
Mức độ vi phạm diễn đàn: :
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Re: Một cách nhìn khác về chuyện đòn roi   Wed Jan 06, 2010 12:12 am

Nói thật, đọc cái này chỉ muốn đ... vào đầu tụi nhóc con ông cháu cha lẫn phụ huynh của tụi nó. Có mỗi chuyện bị phạt chút xíu đã làm rùm beng lên, đã thế t vẫn ko tin mấy cái xét nghiệm của bọn nhà thuốc,...

Mất dạy. Vừa ăn cướp vừa la làng.

Nhớ ngày xưa t cũng đi học, cũng nghịch ngợm, cũng bị phạt từa lưa. Nhìn lại thì t vẫn là ng có học thức, đang hoàng nghĩa là chấp nhận những hình phạt xứng đáng với tội của mình. Còn tụi bây giờ thì sao ???? Rặt một lũ con ông cháu cha, bị phạt chút xíu đã làm ầm cả lên. Nói thật, t ko tin mấy cái xét nghiệm vớ vẩn của tụi nhà nó.

Comment cái bài này là t chửi. T chửi mấy thằng nhóc con ông cháu cha. Mất dạy mà còn vờ vịt. T chửi cao hơn mấy thằng nhóc là t chửi cha mẹ nó, bọn vô ý thức lúc nào cũng xem con mình là vàng là bạc. Sẵn t chửi cả bọn một số nhà thuốc nào đó ăn tiền rồi là xét nghiệm vớ vẩn để mà ngậm thuốc phun người tốt. Còn nữa là t chửi cả bọn nhà báo luôn, đôi khi chỉ là mấy cái lá cải vớ vẩn mà làm rùm beng lên câu khách.

T nói thật, những con người mà kém thông minh thì luôn chắc chắn những điều người khác nói - tin sái cổ bọn nhà báo. Rồi còn mấy người làm cao mà ít người làm dc việc tốt hơn là góp phần giữ cho cái xã hội phải như thế nếu nó nên là như thế.

Như tác giả bài này đã nói: Học đường trở thành chốn náo loạn hơn
bao giờ hết.
Thế mới biết ko phải là cái chốn học đường náo loạn mà cả cái xã hội này cũng náo loạn hết rồi. T tội nghiệp cho những người ko biết suy nghĩ.






Chữ ký của
Về Đầu Trang Go down
 

Một cách nhìn khác về chuyện đòn roi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: HỌC TẬP :: THÔNG TIN GIÁO DỤC-

Diễn đàn thành lập:Wed 28 Oct 2009 - 22:02 Người sáng lập diễn đàn: CP2010
Diễn đàn phát triển bởi tập thể THPT Bắc Bình Online

Create a forum on Forumotion | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog