“Chúng tớ không vẽ bậy, và rất ghét bị đánh đồng với những bạn vẽ bậy bạ. Những bức bọn tớ vẽ đều có nội dung", Nhật - một tay vẽ Graffiti chuyên nghiệp ở TP Hồ Chí Minh tâm sự.Có “lửa” thì mới có thể “cháy”
Phan Thành Duy (Zui) - một cái tên không quá lạ đối với dân nghiền Graffiti Hà Nội cũng như thành phố Hồ Chí Minh. Học vẽ từ nhỏ đã làm cho chàng sinh viên năm 3 khoa kiến trúc trường Đông Đô này khi tiếp xúc với Graffiti đã thích và ngày càng đam mê. Dù khi mới bắt đầu, Graffiti còn chưa được nhiều người biết đến và không phải ai cũng ủng hộ việc “vẽ vời” này. Duy đã dùng chính sân thượng nhà mình để làm địa điểm tập luyện cho những tác phẩm Graffiti đầu tiên của mình. Duy tâm sự: “Lúc đó chỉ có một mình tớ vẽ, mà muốn cho ai xem thì cũng phải chụp lại rồi mang đến cho họ xem”. Nếu không có niềm đam mê thì các bạn sẽ không thể nào bỏ ra hàng trăm nghìn cho một bức tranh Graffiti như thế.
[You must be registered and logged in to see this image.]
Sinh hoạt trong S5 crew từ cách đây 5 năm đã giúp Duy gắn kết với những người bạn cùng đam mê và sở thích với mình. Để khẳng định được vị trí của mình trong giới vẽ Graffiti, nhóm S5 Crew đã không ngần ngại dành hết thời gian rảnh của mình để hoàn thiện từng nét bút, đồng thời tranh thủ học hỏi kinh nghiệm của bạn bè quốc tế trong những lần giao lưu, gặp gỡ. Cho đến bây giờ thì Duy có thể tự tin khẳng định: “Nhìn những tác phẩm bọn mình vẽ người ta sẽ không nói câu “xấu thế” mà câu cửa miệng là “ôi đẹp thế”. Nhóm S5 crew của Duy hiện tại vẫn thường xuyên tuyển thêm người mới.
Đối với Duy, việc truyền lại kinh nghiệm cho những người bạn mới cùng đam mê là một điều nên và cần thiết. “Mình biết những người mới bắt đầu vẽ thì rất khó khăn về cả kinh phí lẫn địa điểm vẽ, nếu họ tìm đến bọn mình thì vấn đề đó sẽ được giải quyết”. Mỗi lần có thêm người mới là mỗi lần Duy sẽ đem lửa trong mình truyền cho mọi người với kinh nghiệm và niềm đam mê Graffiti.
[You must be registered and logged in to see this image.]
Đúng là khi làm bất cứ một việc gì đều phải có niềm đam mê. Với Duy thì niềm đam mê luôn có sẵn. Duy chia sẻ về một buổi tuyển thêm người cho S5 crew: “Hôm thi vẽ trên tường vừa rồi, có 5 bạn vẽ thì 4 em đến, 1 em không đến, em ấy bảo mình chờ và mình chờ đến 6h30 vẫn không thấy em đến, mình về và sau đó 8h quay lại thì thấy 2 em đang vẽ. Em đó bảo mình mai qua xem rồi chấm cho em. Hôm sau mình có hỏi “hôm qua vẽ đến mấy giờ” thì nhận được câu trả lời là 11h30. Mình trả lời “không cần qua chấm nữa, các em được vào rồi”.
Duy khẳng định thêm: “Những bạn đam mê thì sẽ muốn vẽ đến khi nào để được thì thôi. Còn những bạn không có đam mê thì vẽ không được sẽ chán ngay”. Nếu không có niềm đam mê thì chắc hẳn Duy không thể theo đến cùng với Graffiti như vậy. Mọi dự định trong tương lai cho đến thời điểm hiện tại của Duy đều liên quan đến Graffiti.
Hiện nay Duy đang soạn một giáo án để có thể dạy cho những người chưa biết gì về vẽ Graffiti có thể học từ đầu và có thể vẽ được nếu có niềm đam mê. Và cậu cũng hy vọng là sẽ mở được ngày càng nhiều những lớp dạy vẽ Graffti để nó có thể phổ biến hơn với tất cả mọi người. Bên cạnh đó, mỗi lần có đặt hàng và đi vẽ ở các quán bar, café hay shop quần áo, Duy luôn nói chuyện nhiều hơn để họ hiểu hơn về Graffiti - một bộ môn nghệ thuật.
Graffiti - một môn nghệ thuật
Cho đến nay Graffiti vẫn thực sự chưa được tất cả mọi người chấp nhận và coi đó là một bộ môn nghệ thuật chân chính. Có nhiều người coi đó là một hành vi phá hoại tài sản hay viết vẽ bậy bạ hay đơn thuần chỉ là những hành vi vẽ vời để giải trí. Thế nên mới có chuyện có những lúc đang vẽ mà bị đuổi hoặc bị công an phường bắt về đồn như đã từng xảy ra với những Graffiti chuyên nghiệp. Chuyện này cũng đã từng xảy ra với Sơn - nhóm trưởng S5 crew khi đang vẽ trên đường Trần Khánh Dư.
[You must be registered and logged in to see this image.]
Nhật - một tay vẽ Graffiti chuyên nghiệp trong thành phố Hồ Chí Minh có tâm sự: “Chúng tớ không vẽ bậy, và rất ghét bị đánh đồng với những đứa vẽ bậy bạ. Những bức bọn tớ vẽ đều có nội dung muốn truyền đạt, đôi khi là thể hiện quan điểm xã hội”. Có thể nói rằng họ là những “nhà văn” với ngôn ngữ riêng của mình, với những nguyên tắc đạo đức, với sự tôn trọng lẫn nhau và đặc biệt là phong cách độc đáo của từng người.
Để vẽ được và vẽ đẹp tới mức chuyên nghiêp Graffiti cũng là cả một quá trình với sự hăng say và niềm đam mê tập luyện. Với những newbie - người mới tập vẽ Graffiti, họ phải luyện trước tiên bằng cách vẽ ra giấy. Lúc đầu là vẽ nét, sau đó là đánh bóng, tô màu. Thường thì khi vẽ Graffiti, ngoài hình chính, người vẽ hay thêm nhiều hoạ tiết vào tạo ra những nét điểm xuyết hoa mỹ. Họ có thể vẽ theo kiểu đè hình lên hình, hay tạo bóng, hay cho thêm nhiều họa tiết và tô màu. Tuy nhiên vẽ trên giấy với vẽ trên tường là một khoảng cách lớn. Sơn chia sẻ :“Phải mất gần 5 năm bọn tớ mới vẽ được những bức chuyên nghiệp như thế này. Nhưng đấy là vì bọn tớ tự mày mò để vẽ, còn bây giờ nếu có thành viên mới, bọn tớ đã có kinh nghiệm để chia sẻ thì thời gian để có thể vẽ sẽ nhanh hơn nhiều”.
[You must be registered and logged in to see this image.]
Thế giới đang thay đổi, Graffiti thực chất là một dòng chảy tuy âm thầm nhưng không thể tách rời. Một khi đã trở nên chuyên nghiệp thì những thứ phản Graffiti sẽ dần bị xã hội lên án và tự thải loại. Thiết nghĩ, chúng ta không nên cổ động hay phản đối nó, mà nên dành cho nó một chỗ đứng trong bức tranh nghệ thuật. Tôi muốn kết lại bài viết của mình bằng một câu nói của Steve Grody, tác giả cuốn sách “Graffiti ở Los Angeles” “Không phải tất cả mọi người đều hứng thú với những hình vẽ Graffiti nhưng nếu bạn tìm hiểu sâu hơn, chú ý nhiều hơn những mảng hình còn giấu kín, bạn sẽ nhận ra đó không khác gì hành trình kiếm tìm một kho báu được chôn sâu trong bí ẩn.”