IndexĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi Người gửi Thời gian
Hội thảo Du học ĐH James Cook Singapore tháng 11-2014 trangduhocvip Tue Oct 21, 2014 3:40 pm
Hội thảo Du học ĐH James Cook Singapore tháng 11-2014 trangduhocvip Tue Oct 21, 2014 2:54 pm
Hội thảo Du học Úc 2014 - Đại học James Cook Brisbane trangduhocvip Tue Aug 05, 2014 3:00 pm
Samsung Galaxy Tab 4 7.0 có giá 6 triệu đồng tại Việt Nam banmaylamkem Thu Jul 31, 2014 3:43 pm
Giới thiệu về Chương trình du học Nhật Bản vừa học vừa làm 2014 banmaylamkem Thu Jul 31, 2014 3:26 pm
Hội thảo Du học ngành kép tại Đại học James Cook Singapore trangduhocvip Mon Jul 28, 2014 8:39 am
Hội thảo ĐH James Cook Singapore kết nối du học Singapore và Úc trangduhocvip Mon Jul 28, 2014 8:38 am
Hội thảo: Du học với tương lai tươi sáng tại Học viện MDIS Singapore trangduhocvip Mon Jul 14, 2014 8:41 am
Tuyển sinh du học Nhật Bản 2015 đợt nhập học tháng 1 vietsse19 Sat Jul 12, 2014 10:09 am
Phỏng vấn học bổng-Đại học La Trobe Úc 2014 trangduhocvip Wed Jul 09, 2014 8:37 am
Hội thảo du học Úc, chi phí thấp tại Học viện IIBIT trangduhocvip Thu Jul 03, 2014 9:51 am
Du học Nhật Bản vừa học vừa làm 2014 vietsse19 Mon Jun 02, 2014 3:23 pm
Hội thảo du học Trường đại học James Cook Singapore trangduhocvip Fri May 09, 2014 10:15 am
Du học Nhật Bản Tuyển sinh kỳ nhập học tháng 10.2014 vietsse19 Tue Apr 29, 2014 10:16 am
Tuyển sinh du học Nhật Bản 2014 đợt nhập học tháng 10 vietsse19 Fri Mar 21, 2014 9:18 am


 

 Top 10 nỗi sợ hãi bị cường điệu của thập kỷ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp




Gia nhập : 01/01/1970
Điểm đóng góp : 0
Con vật yêu thích: :
Mức độ vi phạm diễn đàn: :
0 / 1000 / 100


Bài gửiTiêu đề: Top 10 nỗi sợ hãi bị cường điệu của thập kỷ   Mon Jan 11, 2010 9:07 pm

Tạp chí Newsweek vừa cho công bố danh sách 10 nỗi sợ hãi bị cường điệu hoá nhất tại Mỹ trong thập kỷ qua.
1. Sự cố Y2K
[You must be registered and logged in to see this image.]
Các thương nhân ở Tokyo đang kiểm tra máy tính của họ hồi tháng 1/2000. (Ảnh AP)

Vào
những năm 1960, các nhà lập trình thông minh đã dừng ở con số "19" khi
nhập dữ liệu các năm vào chương trình của họ. Điều đó giúp giảm một nửa
lượng bộ nhớ cần thiết và dù đó là do lười biếng hay truyền thống thì
hành động đó cũng trở thành một thông lệ trong ngành công nghiệp. Tuy
nhiên, điều gì sẽ xảy ra vào năm 2000? Liệu ngày có nhảy quay trở lại
năm 1900 và gây ra việc sai lạc cũng như mất dữ liệu hàng loạt? Bất
chấp sự cường điệu của giới truyền thông, câu chuyện lớn nhất về sự cố
máy tính Y2K là không có chuyện gì xảy ra. Tàu hoả đã không tự động
trật bánh. Các ngân hàng không đánh mất toàn bộ tiền của chúng ta. Hiện
vẫn chưa rõ liệu điều gây thất vọng này đã xảy ra vì sự sẵn sàng hiếm
có hay sự phóng đại vấn đề.

Theo
tạp chí Forbes, công ty viễn thông AT&T thông báo đã chi 500 triệu
USD để sửa các vấn đề liên quan đến Y2K. Trong khi đó, chính quyền Mỹ
từng bày tỏ lo ngại về sự thiếu chuẩn bị đối phó sự cố của các trường
phổ thông, các doanh nghiệp nhỏ, Trung Quốc và Nga. Dẫu vậy, không có
bất kỳ đối tượng nào trong số này thông báo những lỗi lớn sau ngày
1/1/2000. Có chuyên gia nghi ngờ rằng, con số đẹp tròn trĩnh chỉ năm
2000 đã có một tác động đáng kể đến nhận thức của chúng ta về độ lớn
của vấn đề, khiến chúng ta nghĩ điều gì đó chắc chắn phải xảy ra. Chúng
ta sẽ tìm ra nếu sự cố xảy ra vào ngày 19/1/2038, ngày rõ ràng không
tròn số khi các hệ thống máy tính 32 bit hết các con số cần thiết để
chạy đúng giờ.

2. Bom giày
[You must be registered and logged in to see this image.]
Các hành khách đi máy bay lại phải cởi giày, dép. (Ảnh AP)

Vào
tháng 12/2001, Richard Reid đã cố gắng kích hoạt các chất nổ gắn trong
giày của hắn trên một chuyến bay từ Paris tới Miami. Để chặn đứng những
kẻ đánh bom giày trong tương lai, Cơ quan quản lý an ninh giao thông
(TSA) của Mỹ đã cho áp dụng các quy trình an ninh đòi hỏi tất cả các
hành khách phải cởi bỏ giày và đưa chúng chạy qua máy quét trước khi
lên một chuyến bay. Theo Tony Hsieh, tổng giám đốc điều hành trang web
bán giày trực tuyến nổi tiếng Zappos.com., điều này đã ảnh hưởng rất
nhiều đến thói quen mua sắm của ông. Ông nhận thấy bản thân, cũng giống
như hàng triệu người thường xuyên phải đi lại khác, đang mua những đôi
giày có thể cởi bỏ và đi vào thật nhanh. Ông nói đã trở nên thành thạo
đến đáng kinh ngạc khi chỉ sử dụng chân của mình để thực hiện công việc
kỳ công này chỉ trong vòng 2 giây.

Ông
Hsieh còn cho biết, mới đây đã đề xuất Uỷ ban Olympic quốc tế của Mỹ
đưa hoạt động cởi giày không trợ giúp thành một môn thi đấu mới của Thế
vận hội mùa đông. (Môn này sẽ khó thực hiện vào Thế vận hội mùa hè vì
có quá nhiều người đi xăng-đan. Thêm vào đó, với nhiệt độ cao, mồ hôi
từ chân người sẽ tương đối khó ngửi). Thật tuyệt vời khi nhìn thấy TSA
phản ứng nhanh đến như vậy và áp dụng một biện pháp chắc chắn sẽ thành
công trong việc ngăn chặn các nỗ lực đánh bom giày trong tương lai. Ông
chủ trang web Zappos.com bộc bạch: "Nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi hiện
giờ là đoán xem liệu điều gì sẽ xảy ra khi một tên khủng bố táo tợn
quyết định giấu chất nổ bên trong quần lót của hắn. Tôi cho là việc cởi
bỏ quần lót cũng sẽ trở thành một môn thi đấu mới tại Olympic".

3. Vắc-xin gây bệnh tự kỷ
[You must be registered and logged in to see this image.]
Một em bé đang được tiêm vắc-xin phòng bệnh ở Washington. (Ảnh AFP)

Quan
điểm sai lầm về việc vắc-xin gây bệnh tự kỉ xuất hiện vào cuối những
năm 1990 khi Andrew Wakefield, một bác sĩ phẫu thuật người Anh, lần đầu
tiên tuyên bố trước công chúng quan điểm của mình rằng trẻ em có thể bị
rối loạn tâm thần do tiêm một mũi vắc-xin phòng các bệnh sởi, quai bị
và rubella (MMR). Mười hai nghiên cứu sau đó khẳng định, không có bằng
chứng cho thấy trẻ em tiêm MMR có nguy cơ mắc chứng tự kỉ cao hơn những
trẻ khác. Tuy nhiên, quan điểm về một mối liên hệ giữa căn bệnh tự kỉ
và vắc-xin đã không mất đi. Thay vào đó, nó xuất hiện trong một giả
thuyết khác: thimerosal, một chất bảo quản chứa ethylmercury trong
vắc-xin, là nguyên nhân gây bệnh tự kỉ.

Trong
suốt thập kỉ qua, các nhóm chống vắc-xin đã đấu tranh dựa trên căn cứ
trên. Khoa học tất nhiên đã phải vào cuộc nghiên cứu các giả thuyết của
họ. Sáu nghiên cứu đã tập trung kiểm tra nguy cơ tự kỉ ở những người
tiêm và không tiêm vắc-xin chứa thimerosal. Không một nghiên cứu nào
tìm thấy bất kỳ sự khác biệt nào. Và cũng giống như phần lớn các giả
thuyết khoa học, các giả thuyết lại chuyển hướng, cuối cùng đọng lại
một giả thuyết không kiểm chứng được, và do đó có thể không bao giờ
được chứng minh là sai. Ngày nay, giả thuyết thịnh hành là bệnh tự kỷ
xuất phát từ việc tiêm phòng ngừa nhiều vắc-xin từ quá sớm. Trong lúc
ấy, không ít trẻ em có bố mẹ khiếp sợ MMR đã thiệt mạng vì bệnh sởi và
những ai khiếp sợ chất thimerosal có thể đã chết vì bệnh viêm màng não
do vi khuẩn - sự hy sinh vì thờ phụng những ý tưởng ít căn cứ.

4. Dân nhập cư
[You must be registered and logged in to see this image.]
Hai người nhập cư Mexico đang trèo qua bức tường rào ngăn cách biên giới với Mỹ năm 2005 (Ảnh Getty Images)


phải dân nhập cư đang đánh cắp các việc làm của người Mỹ? Có phải họ
đang kéo quá đông vào các trường học, bệnh viện và nhà tù của Mỹ, làm
tổn hại ngôn ngữ và gây nguy hiểm cho trẻ em Mỹ? Những câu hỏi như vậy
luôn luôn đeo đuổi dân Mỹ nhưng sự căm ghét người nhập cư bắt đầu trở
nên rõ ràng vào những năm 1930, khi cái gọi là Thế giới thứ ba (châu
Mỹ, châu Phi, châu Á và châu Đại Dương) thay thế châu Âu trở thành
"nguồn cung cấp người nhập cư". Với một màu da khác, ngôn ngữ khác và
tập quán khác, người nhập cư đã phải đối mặt với sự kháng cự đôi khi
đầy cảm giác căm thù của người bản địa - hiện tượng vẫn tiếp diễn đến
ngày nay.

Một
học giả Mỹ gốc Mexico cho rằng, khi chống lại người nhập cư, nước Mỹ
đang chống lại tương lai của họ. Theo ông, đặc điểm có một không hai
của người Mỹ dựa trên sự cởi mở của họ. Uy quyền của Mỹ dựa vào khả
năng thu hút những phần tử tốt đẹp nhất và tươi sáng nhất của thế giới.
Nhưng liệu đất nước này còn trao cho những người mới đến một cơ hội để
chứng minh giá trị của họ? Nhìn lại phản ứng gay gắt đối với những
người nhập cư suốt thập kỉ qua, người ta thấy Mỹ đã thay thế nụ cười
hiếu khách, động lòng trắc ẩn và bàn tay rộng mở bằng tiếng quát tháo
hăm doạ. Mọi người vẫn còn mơ tới nước Mỹ vì cái tiếng là "mảnh đất của
tự do, bình đẳng và công bằng". Tuy nhiên, những nguyên tắc này gần đây
đã không còn hiển hiện rõ ràng nữa và do đó, người Mỹ đã bắt đầu huỷ
hoại nền tảng cơ bản nhất của mình.

5. Các blogger
[You must be registered and logged in to see this image.]
(Ảnh minh hoạ: Duke University)


rất nhiều sự sợ hãi về blog trong suốt một thập kỷ qua. Ngay cả từ
"blog" cũng gây hoảng sợ. Không ít người tin rằng, blog đang nhân gấp
ngàn lần những con quỷ, đe doạ huỷ hoại truyền thông quốc gia, buộc
quốc hội phải đầu hàng và làm biến chất những con người bình thường,
tốt đẹp. Nhưng hoá ra là các "blogger" (những người sử dụng blog) bản
thân cũng là con người, nhưng dành thời gian và công sức để viết ra
những suy nghĩ của họ về bất kỳ chủ đề nào gây cảm hứng hay làm họ tức
giận hoặc vui vẻ. Điểm khác biệt là, những người bình thường này có máy
tính và mạng Internet nên các rào cản cho việc viết lách của họ đột
ngột biến mất. Bất kỳ ai cũng có thể trở thành "blogger". Tất cả những
gì cần là một bộ não và một chủ đề nửa trang nghiêm. (Đạo đức, đối
chiếu sự thật, sự chính xác - đều dành cho các nhà báo, những người mà
rốt cuộc cũng đang sử dụng blog).

Việc
sử dụng blog đang diễn ra một cách tập thể - siêu liên kết các cá nhân
trong một chuỗi thổi phồng những câu chuyện và kéo đổ cả những gã khổng
lồ. Quá trình đang diễn ra ở vận tốc nhanh chóng mặt. Liệu có phải nó
đã khiến chúng ta gầy còm đi, nhanh hơn và đói hơn? Đúng. Nhếch nhác và
cáu kỉnh hơn? Có thể một chút như vậy. Nhưng trên hết, sự gia tăng việc
sử dụng blog kết hợp với chia sẻ thông tin và thể hiện bản thân với một
chút hài hước đã khiến chúng ta tốt hơn.

6. Bệnh SARS, bò điên, cúm gà
[You must be registered and logged in to see this image.]

Các
nhân viên y tế Hàn Quốc chuẩn bị thiêu huỷ những con vịt bị nhiễm virus
cúm H5N1 tại một trang trại ở Seoul tháng 12/2003. Ảnh Reuters)

Thập
kỷ vừa qua đã chứng kiến sự bùng phát của các bệnh có tên gây hiệu ứng
mạnh mẽ và những phản ứng phụ khủng khiếp. Tuy nhiên, căn bệnh được
đánh giá bị lo ngại thái quá nhất là bệnh bò điên - một căn bệnh thoái
hoá thần kinh, biến bộ não thành pho mát Thuỵ Sỹ - lần đầu tiên được
phát hiện ở Mỹ vào tháng 12/2003. Nó dẫn tới những hàng tít gây hoang
mang, sợ hãi như "Hãy cảnh giác với thịt bò" và các thuyết âm mưu liên
quan đến ngành công nghiệp chăn nuôi gia súc. Ngày nay, đó hoàn toàn là
điều vô nghĩa vì chỉ có 3 ca được xác thực nhiễm bệnh và ca cuối cùng
được đưa tin ở trang 25 của tờ New York Times vào tháng 3/2006.

Cúm
gà, với tên gọi chính thức là cúm H5N1, là một loại virus lây lan
nhanh, giết hại hàng triệu con gà trên thế giới vào năm 2008. Nó đã đẩy
các quan chức y tế (và những cây bút chuyên viết tít giật gân) phải
tăng tốc, nhưng vào cuối năm, nó đã không theo kịp với sự cường điệu
hoá. Đúng, có khoảng 300 người đã chết vì virus cúm H5N1 nhưng hàng
chục ngàn người tử vong vì biến chứng cúm trong suốt một mùa thông
thường. Bệnh SARS cũng theo một cung đường tương tự: nó cướp đi sinh
mạng của gần 1.000 người vào năm 2003, và biến khẩu trang trở thành thứ
phụ trang dễ nhận thấy nhất. Các nhà khoa học nói rằng loại virus này
không còn được tìm thấy ở người nữa. Mối đe doạ gần đây: cúm lợn (cúm
H1N1) cũng có cái tên theo xu hướng gieo rắc sự kinh hoàng (mục đích
chơi chữ). Dẫu vậy, bằng chứng sẵn có tốt nhất hiện nay cho thấy nó
giống như một bệnh cúm theo mùa tồi tệ - nghiêm trọng nhưng không quá
khủng khiếp.

7. Những kẻ lợi dụng web:
[You must be registered and logged in to see this image.]
Một cảnh báo về việc các bậc phụ huynh nên trò chuyện với con cái của họ. (Ảnh Corbis)

Sự
gia tăng các trang mạng xã hội kiểu Facebook và MySpace là một câu
chuyện hai phần đối với nhiều bậc phụ huynh. Phần một là sự háo hức về
cách nó dễ dàng kết nối với mọi người đến như thế nào. Phần hai đơn
thuần là nỗi sợ hãi. Dường như có một bể vô tận những con quỷ đang rình
rập nhảy xổ ra từ đầu bên kia chiếc modem của chúng ta. Ít nhất, đó là
những gì mà các chương trình như "Catch a Predator " hay "Law &
Order: SVU" đề cập tới. Có lẽ câu chuyện cần có thêm phần ba: sự thật
và hoà giải. Theo Heather Armstrong (một blogger nổi tiếng của Mỹ được
tạp chí Forbes nêu tên trong danh sách 30 người phụ nữ "có ảnh hưởng
nhất trong giới truyền thông" năm 2009 - PV), thông qua việc viết về
các con của mình trên mạng, sử dụng tên thật và ảnh của chúng, cô thấy
sự lo ngại về những kẻ lạm dụng web đã có một chút thổi phồng.

Hồi
đầu năm nay, một nhóm công tác bao gồm 49 công tố viên liên bang Mỹ
nhìn chung cũng kết luận điều tương tự. Việc dẫn con tới một cửa hàng
tạp phẩm thậm chí còn nguy hiểm hơn việc viết về chúng trên mạng hoặc
để chúng lướt web. Armstrong cho rằng, truyền thông xã hội đã thực sự
làm được nhiều điều tốt hơn điều xấu xét về việc kết nối con người, đặc
biệt trong cộng đồng trực tuyến của cô (trang Dooce.com - PV), nơi mọi
người viết để kết nối với người khác, để cảm thấy bớt cô đơn và để phản
ánh những cái ngớ ngẩn của đời sống hàng ngày với hy vọng rằng các độc
giả sẽ nhận thấy những điểm tương tự trong đời sống riêng của họ.

8. Nạn tình dục bằng miệng của trẻ vị thành niên
[You must be registered and logged in to see this image.]
Ảnh Getty Images

Drew
Pinsky, bác sỹ chuyên về các bệnh nghiện nổi tiếng của Mỹ, cho hay, gần
như tháng nào ông cũng nhận được ít nhất một cuộc điện thoại đề cập đến
cùng một nội dụng như: "Lạy chúa! Trẻ vị thành niên cùng các bữa tiệc
cầu vồng và dây thun quấn quanh cổ tay chúng: tình dục bằng miệng đang
càn quét đất nước này". Ngay cả các tờ rơi thông tin đại chúng cũng thu
hút ông với nội dung tương tự. Tuy nhiên, bác sỹ Pinsky khẳng định đã
nói chuyện với hàng ngàn đứa trẻ mỗi tuần khắp nước Mỹ và kết luận
rằng: điều đó đang không xảy ra. Theo ông, có thể hiện tượng này từng
xảy ra lần nào đó tại một trường trung học ở đâu đó, và kể từ vụ việc,
giới truyền thông đã bị ám ảnh với những câu chuyện cùng một chủ đề.
Bác sỹ Pinsky nhận định, việc trẻ vị thành niên quan hệ tình dục bằng
miệng là "một câu chuyện rất màu sắc và là mồi câu của giới truyền
thông, tạo nên những hàng tít hút khách và mọi người có thể nói: "Bạn
có thể tin bọn trẻ đang làm gì ngày nay không?".

Tất
nhiên, đối với một số người trẻ tuổi, quan hệ tình dục bằng miệng ngang
tầm quan trọng với việc giao hợp thực sự - nó chỉ giống như việc âu yếm
say sưa. Tuy nhiên, nó gây bối rối cho các thế hệ trước và dẫn họ tới
việc tin vào một sự nhầm lẫn lớn rằng, trẻ vị thành niên nổi loạn chống
lại người trưởng thành. Bác sỹ Pinsky nói, trong thực tế, các thanh
thiếu niên của thập kỷ này vẫn luôn đánh giá cao các bậc lớn tuổi hơn.
Và nói chung, bọn trẻ ngày càng trở nên tốt hơn, khoẻ mạnh hơn và an
toàn hơn qua thời gian.

9. Bệnh than
[You must be registered and logged in to see this image.]

Một
chuyên viên về các chất nguy hiểm đang phun thuốc khử trùng cho bạn
đồng nghiệp sau khi rời khu vực tìm kiếm chất gây bệnh than ở toà nhà
văn phòng Longworth của Hạ viện Mỹ trên Đồi Capitol ngày 23/10/2001.
(Ảnh Getty Images)


Không
giống những nỗi sợ hãi khác, bệnh than thực sự bị xem thường vào thời
điểm đó. Rất dễ để quên rằng một tuần sau thảm hoạ 11/9, vụ tấn công
khủng bố sinh học tồi tệ nhất trong lịch sử Mỹ đã xảy ra. Nó bắt đầu
với hàng loạt bức thư độc hại và kết thúc bằng cái chết của 5 người và
17 người khác bị ốm, kể cả trợ lý riêng của Tom Brokaw - cựu biên tập
viên chính cho chương trình tin tức buổi tối của đài NBC và một thực
tập sinh của kênh truyền hình này. Theo Brokaw, đó là một thử thách vẫn
còn gây đau đớn cho tới tận ngày nay. Một ngày nọ, cô trợ lý của Brokaw
cầm một lá thư viết tay, trông thô kệch đã được người thực tập sinh mở
trước đó và tìm thấy chất bột màu nâu. Đó là một vũ khí sinh học nhưng
phải mất thêm 3 tuần người ta mới biết về nó.

Sở
cảnh sát New York, Cục điều tra liên bang Mỹ (FBI) và các quan chức y
tế địa phương vẫn nhất quyết rằng những thương tổn sau đó trên vai cô
trợ lý và chân của người thực tập sinh không thể liên quan đến bệnh
than. Thực sự, họ không biết. Cuối cùng, sau khi một người bạn làm bác
sỹ của Brokaw nghi ngờ các kết luận của nhà chức trách thì Trung tâm
kiểm soát các bệnh dịch mới vào cuộc và xác thực rằng các vết phát ban
đó do bệnh than gây ra. Vì vậy, thật dễ hiểu khi cả cô trợ lý của
Brokaw lẫn người thực tập sinh đã không thể tha thứ cho các nhà chức
trách vì không sẵn sàng, thâm chí thiếu hiểu biết đến như vậy về việc
bệnh than trên da trông có thể như thế nào. May mắn thay, một vụ tấn
công khác đã không xảy ra. Cô trợ lý và người thực tập cũng hồi phục
nhưng những vết thương tinh thần vẫn luôn đeo đẳng họ. Đối với Brokaw,
ông thú nhận luôn cảm thấy cắn rứt vì hai người phải gánh chịu hậu quả
từ một cuộc tấn công đáng lẽ nhằm vào ông.

10. Toàn cầu hoá
[You must be registered and logged in to see this image.]
Một khu vực để công-ten-nơ tại cảng ở Hamburg, Đức. (Ảnh Getty Images)

Định
nghĩa đơn giản về toàn cầu hoá là sự trộn lẫn các thị trường, công
nghệ, các hệ thống thông tin và mạng lưới viễn thông theo một cách làm
co cụm thế giới từ kích cỡ trung bình xuống một kích cỡ nhỏ. Toàn cầu
hoá bắt đầu cách đây nhiều thập kỷ nhưng tăng tiến đáng kể trong 10 năm
qua, khi giá trị của quyền lực vi tính giảm xuống và thế giới trở thành
một nơi liên kết chặt chẽ với nhau hơn bao giờ hết. Người ta chống lại
sự chuyển dịch này - ví dụ như các cuộc biểu tình phản đối hội nghị G8
năm 2001 (một trong các vụ bạo loạn đẫm máu nhất lịch sử châu Âu thời
gian gần đây) hay cuộc náo loạn mới đây ở Pittsburgh nhân dịp diễn ra
cuộc họp G20 - vì họ nghĩ rằng nó trước hết làm lợi cho các tầng lớp
doanh nhân giàu có và gây tổn thất cho đa số còn lại. Tuy nhiên, toàn
cầu hoá không huỷ hoại mà chỉ làm phẳng thế giới.


sau khi xem xét kỹ, quá trình này có thể có lợi cho mọi người, đặc biệt
là người nghèo. Toàn cầu hoá đã đưa hàng triệu người thoát khỏi nghèo
đói ở Ấn Độ và Trung Quốc, cũng như nhân lên gấp bội quy mô của tầng
lớp trung lưu khắp toàn cầu. Nó cũng nâng mức sống toàn cầu lên nhanh
hơn bất kỳ thời điểm nào khác trong lịch sử thế giới, và đang tạo điều
kiện cho sự tăng trưởng gây sửng sốt. Vào năm 1950, mọi hoạt động kinh
tế thế giới được định giá tổng cộng vào khoảng 7 ngàn tỉ USD, tương
đương với mức tăng trưởng chỉ diễn ra trong vòng một thập kỷ vừa qua,
ngay cả khi có cuộc suy thoái mới đây. Dù những nỗi sợ hãi của con
người về sự thay đổi có như thế nào thì toàn cầu hoá vẫn hiện hữu ở đó
và nếu được kiểm soát hợp lý, nó sẽ là một điều tốt.



[You must be registered and logged in to see this link.]




Chữ ký của
Về Đầu Trang Go down
 

Top 10 nỗi sợ hãi bị cường điệu của thập kỷ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: TIN TỨC: VĂN HOÁ - XÃ HỘI - THỂ THAO :: THỜI SỰ - XÃ HỘI :: Tin tức ngoài tỉnh-

Diễn đàn thành lập:Wed 28 Oct 2009 - 22:02 Người sáng lập diễn đàn: CP2010
Diễn đàn phát triển bởi tập thể THPT Bắc Bình Online

Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog